GIẤC NGỦ NGON
GIẤC NGỦ NGON
Như đã giới
thiệu và tuyên dương tại Lễ kỷ niệm 15 năm thành lập Bảo Minh được tổ chức tại
TP. HCM ngày 28/11/2009, nay BQT Website xin giới thiệu đến Anh/Chị và các bạn bài viết
"Giấc ngủ ngon" của Anh Đỗ Hoàng Dương, Trưởng phòng Tổng hợp Bảo Minh Hải Phòng. Bài viết
nêu lên cảm nhận chân thực của tác giả về những gì mà Bảo Minh đã mang lại cho
mình và gia đình từ khi bước chân vào ngôi nhà chung Bảo Minh. Bài viết được đăng thành 3 kỳ
với 3 chủ đề tương ứng, xin mời Anh/Chị và các bạn cùng theo dõi.

Kỳ 1: Bảo Minh –
mang đến cho tôi niềm hạnh phúc
Oi không thể tả, ảnh hưởng của
áp thấp nhiệt đới khiến cho cái nóng tháng 8 miền Bắc đã nóng lại thêm oi nồng
của khí trời sắp bão càng làm ngột ngạt, nóng bức thêm, không khí như đặc lại vì
trời không có gió, hơi nóng chẳng thể bay đi đâu mà cứ như quyện chặt lấy mọi
người.
Vợ chồng tôi nhìn hai thằng con
3 tuổi và 6 tuổi ngủ ngon lành, tiếng máy điều hòa chạy ro ro có hơi khó chịu
với những người còn thức nhưng với bọn trẻ thì chẳng ảnh hưởng gì, chúng đã ngủ
ngon trong môi trường thật mát mẻ. Nhìn bọn trẻ ngủ say, khuôn mặt vợ tôi tràn
đầy hạnh phúc, hạnh phúc của người mẹ khi thấy hạnh phúc của những đứa con rồi
buông một câu nịnh chồng:
-
May mà anh về Bảo Minh mới có
điều hoà ngủ.
-
Uh! tôi hưởng ứng.
-
Trời này mà bật quạt chắc hai
thằng quỷ cũng chẳng ngủ được, có ngủ cũng vật vã lộn lên lộn xuống, trẻ con nó
nóng và lắm mồ hôi, mà bật quạt ngủ cả đêm bạt hơi sáng dậy chúng mệt có khi
không dậy đi học nổi.

Bố Mẹ chúc con một "giấc
ngủ ngon" (Ảnh minh họa)
Quả thực là vậy, chúng tôi lấy
nhau đã gần chục năm nay, ở trên tầng hai của ngôi nhà cùng với bố mẹ, nhà mái
lợp tôn proximăng, bốn mặt Đông Tây Nam Bắc đều là nhà một tầng hoặc lối đi khiến
cho vào mùa hè, cứ từ sáng sớm đến tối ông mặt trời chạy nửa vòng Đông Tây quay
đủ ba hướng nhà, nung các bức tường bê tông và mái tôn thiếu điều cháy đỏ, nhiều
hôm nắng nóng quá chiều về đến nhà không may sờ tay vào bức tường phía Tây tưởng
chừng như phải bỏng. Mỗi khi làm về việc đầu tiên là phải mở hết cửa ra, bật
liền hai cái quạt lên cho khí nóng trong phòng bay bớt ra ngoài, rồi thay vội
quần áo chạy ngay xuống nhà dưới, dù có nhanh đến mấy thì mồ hôi mồ kê cũng vã
ra đầy mình, cả chiều tối cho tới trước khi đi ngủ, chúng tôi chẳng dám “bén
mảng” lên căn phòng của mình vì nó quá nóng. Tới khi có bọn trẻ ra đời thì mới
thật là bức xúc, cả nhà tập trung sinh hoạt dưới tầng một khá chật chội, ầm ĩ,
vì ông bà nội chúng - người già muốn sự yên tĩnh, muốn xem ti vi và nghỉ ngơi.
Trong khi đó bọn trẻ nhỏ thì khóc nhè, hò hét, nô nghịch và đòi xem siêu nhân...
muốn tống chúng lên tầng hai để ăn, để chơi thì lại nóng quá không chịu nổi.
Nhiều giải pháp khắc phục được
đưa ra, trần nhà đã được đóng hai lớp xốp và nhựa,
để đối phó với sức nóng từ những bức
tường chúng tôi đã phải thiết kế một vòi nước “tắm” cho bức tường phía Tây mỗi
buổi chiều nhưng rất
vất vả và không hiệu quả, định trồng cây leo kín tường phía Tây
nhưng cũng không khả thi... giải pháp cuối cùng là ngăn phòng và lắp điều hoà
(máy lạnh) là đạt hiệu quả nhất nhưng
cũng không thực hiện được vì chi phí quá cao (chi
phí ngăn nhồm kính
và lắp điều hoà hết khoảng 30 triệu, chưa kể
đến chi phí điện để nuôi nó khoảng từ năm trăm
nghìn tới một triệu đồng một tháng). Với thu nhập của chúng tôi khi đó quả thực
là một điều không thể và gia đình tôi tiếp tục chịu nóng vào những mùa hè.
Phòng ngủ không có thêm giá trị sử dụng ngoại trừ để ngủ.
Có những hôm quá nóng đến ngủ
cũng không thể, lũ trẻ phải di tản xuống dưới ngủ với ông bà, vợ chồng tôi ngủ
phải mở toang cửa mặc dù rất sợ trộm vào,
đôi khi còn phải ra hẳn ngoài hiên (ban
công) trải chiếu nằm ngủ. Nói vui như vợ tôi thường
trêu là “vào mùa hè phòng vợ chồng mình nóng đến nỗi muốn ôm nhau một cái
cũng không thể được”.
(còn tiếp)